Mảnh ngói bể giúp Thiền sư Trí Nhàn khai ngộ.
Thiền sư Hương Nghiêm Trí Nhàn là người Thanh Châu, vì chán ghét cuộc sống thế tục, nên từ bỏ gia đình đi bốn phương tìm thầy học đạo.
Đầu tiên, Trí Nhàn đến học với thiền sư Bách Trượng Hoài Hải, tuy có tài trí hơn người nhưng vẫn chưa được khai ngộ. Sau khi Bách Trượng viên tịch, Trí Nhàn đến học đạo với Quy Sơn Linh Hựu .
Thiền sư Linh Hựu hỏi Trí Nhàn:
— Ta nghe nói khi ngươi còn ở với tiên sư Bách Trượng, có thể hỏi một đáp mười, hỏi mười đáp trăm, chứng tỏ rằng ngươi thông minh tài trí hơn người, nhưng hiện tại ta không hỏi ngươi những tri thức cuộc đời hoặc do học hỏi được, cũng không hỏi ngươi đã học thuộc bao nhiêu kinh điển. Ta chỉ hỏi ngươi khi cha mẹ chưa sanh ra, bổn lai diện mục của ngươi như thế nào?
Trí Nhàn trong nhất thời không đáp được, trở về thiền phòng, khổ công suy nghĩ, tìm kiếm trong kinh thư sách vở câu trả lời, nhưng không có câu trả lời nào làm Linh Hựu hài lòng. Trí Nhàn khẩn cầu Linh Hựu nói phá cho mình, Linh Hựu bảo:
– Nếu bây giờ ta nói cho ngươi nghe, sau này ngươi sẽ mắng ta. Những gì ta nói chỉ là của ta, không liên quan gì đến ngươi!
Trí Nhàn cảm thấy trong lòng vô cùng buồn bã, gom hết sách vở đã học được từ trước đến nay đi đốt, nói với chính mình: “Ta sẽ không tìm kiếm gì nữa cả. Ta sẽ ra đi làm một du tăng hành khất bốn phương trời, không cần phải lao tâm tổn trí về những vấn đề như thế này nữa!”.
Trí Nhàn đến Nam Dương, tham bái di tích chùa Hương Nghiêm, nơi quốc sư Huệ Trung từng ở khi xưa, nay đã bị bỏ hoang phế. Trí Nhàn bắt tay vào tu sửa để ở.
Một hôm, khi đang cuốc đất, một mảnh ngói bể bật khỏi lòng đất, văng vào thân tre, phát ra tiếng kêu “coong” thanh trong, Trí Nhàn hốt nhiên khai ngộ.
Trí Nhàn tắm rửa sạch sẽ rồi đốt hương, hướng về Quy Sơn lễ bái, cảm kích nói:
– Hòa thượng đại từ đại bi, đối với đệ tử ân trọng như núi, hơn cả cha mẹ sinh ra. Nếu lúc ấy thầy vì đệ tử mà nói phá thì làm gì khai ngộ được như ngày hôm nay ?HET=NAM MO A DI DA PHAT.( 3 LAN ).NIEM PHAT DUONG KIM LIEN.THICH NU GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.30/12/2016.

No comments:
Post a Comment