Monday, 17 October 2016

Quyển thứ tư. 
PHẨM THỨ BA (Tiếp theo): MA VƯƠNG QUI PHỤC 
Lúc bấy giờ, Ma vương thấy tất cả ma chúng sở hữu kia đều cùng quyến thuộc qui y đức Như Lai. Lúc đó Ma vương càng thêm sân giận hơn trước, kinh sợ mê loạn, cất tiếng buồn khóc, nói kệ như vầy:
Ta mất thẳng uy đức
Không có ai đỡ đần.
Sa môn thần thông thắng
Ðoạt cõi ma ta liền.
Nên lại tìm phương tiện
Sau này nghĩ việc làm
Căn hoa sen chặt đứt
Khiến chúng tan các phương
Căn hoa sen đã đoạn
Khiến đại chúng mê loàn
Nếu chúng đã mê loạn
Sau này ta thỏa nguyền.
Bấy giờ,, khi Ma vương nói kệ đó xong thì như điều suy nghĩ, giống như gió bão, từ trên không mà hạ xuống, đến con đường có hiện hoa sen kia, liền tiến tới trước, muốn nhổ bật hoa sen lên. Do lực của đức Phật nên hắn còn chẳng thể chạm đến hoa huống gì là nhổ bật được. Ðã chẳng thể nhổ bật ma lại muốn tóm lấy cánh hoa sen và gây tổn hại đài hoa, nhưng lại chẳng thể tổn hại được. Ma liền muốn cất tay từ xa tát (đánh) vào hoa đó. Lúc đó, Ma vương thấy hoa sen đó như chớp, như bóng (hình), tuy đối trước mắt mà căn hoa sen chẳng thể chạm đến làm tổn hại. Bấy giờ, Ma vương bằng hết thần lực của mình cũng như việc làm của mình mà đối với hoa sen kia rốt cuộc chẳng thể tổn hại được. Ma lại muốn kinh động tất cả đại chúng nên liền phát ra tiếng to lớn đáng sợ nhưng tiếng cũng chẳng phát ra được. Ma lại hiện uy mãnh, dùng lực thế lớn, liền đưa hai tay vỗ xuống đại địa khiến cho đất chấn động. Khi đó đại địa giống như hư không, thậm chí chẳng thể dùng tay sờ chạm huống là có thể khiến cho lay động. Khi đó Ma vương thấy đại địa này chẳng thể chạm được, lại sinh ý niệm này: “Chúng sinh có trong đại hội này hôm nay, ta sẽ đánh họ, khiến cho lòng họ rối loạn”. Khi khởi lên ý niệm đó thì thậm chí ma chẳng thấy có một chúng sinh để có thể được có thể chạm, huống gì là có thể gia hại, bức bách. Nhờ lực của đức Phật nên có tướng như vậy. Lúc đó, Ma vương càng trở nên ưu não, toàn thân lắc lư lay động như cây gặp gió lớn, phát ra tiếng gào khóc bi hận, rơi nước mắt, quan sát khắp bốn phương nói kệ như vầy:
Sa môn dùng huyễn lực
 Nhiếp lấy các thế gian
Ta nay lòng say tối
Trong giây lát mê loàn.
Cảnh giới, lực công đức
Mà ta đã có được
Kia dùng huyễn lực nên
 Tất cả xâm đọat hết.
Ta nay bị bỏ mặc
Phải mau trở về cung
Nếu chẳng đi, thậm chí 
Thọ mạng ta kịp nữa.
Lúc bấy giờ, Ma vương  liền muốn trở về cung. Tuy sinh ý niệm đó nhưng lại chẳng thể đi, Ma vương càng thêm kinh sợ khóc lóc mà khởi ý niệm này: “Ta nay đối với thần thông này đã hết vì sức tự tại của ông Cù Ðàm vậy. Không lẽ lại ở trước kẻ oán gia đó khiến cho ta tận mạng?” Ma lại khởi ý niệm này: “Ta nay có thể lén ra ngoài cõi Phật Ta Bà này. Ta thà chết ngoài đó chứ không cho, ở cõi Phật này, có một chúng sinh thấy ta chết”. Khi khởi lên ý niệm đó thì thậm chí chẳng thể rời khỏi phương hướng này, huống là có thể lén đi, ma tức thời tự thấy bị năm trói buộc, lại trở nên kinh sợ, sân giận, cất cao tiếng buồn khóc. Ma vương lại nói lên lời này:
- Hỡi các con yêu và các thân thuộc! Ta lại chẳng thể thấy rồi!
Bấy giờ, có ma tên là Trí Thanh, liền tự biến thân làm hình dáng vua Chuyển Luân, hướng về Ma vương nói kệ như vầy:
Ý ông sao lo lắng
Sinh bi não gào than
Bậc thế gian tối thượng
Như Lai là trên cùng.
Phật là vô sở úy
Phải mau cầu về nương (qui y)
Cứu hộ các cõi thế
Như đèn soi các đường.
Kẻ qui y nhờ cậy
Thoát ba khổ rốt cùng
Như Lai, nếu thân cận
Sẽ được vui Niết bàn (Tịch diệt).
Lúc bấy giờ, Ma vương khởi lên ý niệm như vầy: “Nếu ta theo lời nói của Trí Thanh đó, đối với Sa môn Cù Ðàm nên phải qui y thì sự ràng buộc của ta sẽ được giải thoát”. Lúc đó, Ma vương hướng về đức Phật,  cúi thân, chắp tay nói lên như vầy:
- Nam mô đấng trượng phu Vô thượng trong loài người! Ðức Phật có thể giải thoát già bệnh chết! Con nay xin qui y!
Khi đó, Ma vương dùng kệ tụng rằng:
Trói này rất hiểm đáng sợ lắm
Con cầu Thiện Thệ mau về nương
Về nương Như Lai được giải thoát
“Chúng đệ nhất” nay mới về nương.
Con do si mù giận Chánh Giác
Ðã tạo tội lỗi đến cực cùng
Nay y lời ngài con sám hối
Tôn ngài hiện tiền làm chứng minh.
Lúc bấy giờ, Ma vương theo lời của Thiện trượng phu Trí Thanh liền ở trước đức Phật qui y đức Thế Tôn. Ngay tức thời Ma vương tự thấy thân mình được cởi trói. Ðã được giải thoát, Ma vương lại tự nghĩ: “Muốn trở về chỗ ma, trụ ở cung” liền tự thấy thân lại bị năm trói buộc, phải ở lại trong chúng này không thể đi về chỗ của mình. Ma vương tức thời lại qui y đức Như Lai. Khi phát sinh ý niệm này, Ma vương liền ở bên đức Phật, lại được giải thoát. Ma vương tác khởi ý niệm muốn đi thì liền thấy bị trói buộc. Ma vương phát sinh ý niệm trụ lại thì liền thấy giải thoát. Cứ như vậy, như vậy cho đến bảy lần trói buộc, giải thoát. Ma vương tự biết không thể làm gì được, liền ở bên đức Phật, mặc nhiên an tọa.HET=NAM MO A DI DA PHAT.( 3 LAN ).NIEM PHAT DUONG KIM LIEN.THICH NU GIAC TAM.AUSTRALIA,SYDNEY.17/10/2016.

No comments:

Post a Comment